Chương trước Chương sau

Cố Sự

Chương 107-108: 107: Sở Tích Nguyệt – Tin Đồn – 108: Sở Tích Nguyệt – Truy Nã

107: Sở Tích Nguyệt – Tin Đồn


Sở Tích Nguyệt sau khi gϊếŧ toàn bộ đệ tử Kiếm Tông cũng nhanh chóng rời khỏi, trận chiến vừa rồi nàng tuy chiến thắng một cách nhẹ nhàng, nhưng đâu ai biết được nàng trận chiến vừa rồi tiêu hao hết bảy phần Tiên Ma Lực trong cơ thể, Tiên Ma Lực của nàng rất khó phục hồi, không giống như Tiên Lực cùng Ma Lực.

Sở Tích Nguyệt di chuyển trong đêm một cách nhanh chóng, nàng muốn đi đến một tòa thành gần nhất tắm rửa nghỉ ngơi, trên người nàng dính đầy máu tanh, tóc tai rối bời, nàng cũng muốn tiêu hóa một chút số năng lượng vừa rồi nàng mới thôn phệ, nàng phải mau chóng bổ sung Tiên Ma Lực một cách nhanh chóng, nếu không Kiếm Tông tìm đến nàng chỉ có một con đường chết.

Tuy rằng thôn phệ hơn ngàn người, Chân Tiên, Tiên Vương, Tiên Tôn đều có nhưng mà số năng lượng này vẫn đang tích trữ trong cơ thể chưa thể chuyển hóa thành tu vi hay Tiên Ma Lực, nàng phải ngồi lại một chổ ổn định sự rối loạn năng lượng trong cơ thể mới có thể chuyển hóa hết số năng lượng vừa mới thôn phệ, đây là lần đầu tiên Sở Tích Nguyệt gϊếŧ nhiều người như vậy, cũng là lần đầu tiên nàng thôn phệ trên ngàn thi thể.

Bạn đang xem: Chương 107-108: 107: Sở Tích Nguyệt – Tin Đồn – 108: Sở Tích Nguyệt – Truy Nã

Trước đây nàng có thể đã từng thôn phệ thi thể của Chí Tôn Cảnh, nhưng mà đó cũng chỉ là một người mà thôi, lần này lại khác nàng thôn phệ hơn ngàn người, mỗi người tu vi tuy không cao, nhưng năng lượng mỗi người lại khác nhau, thôn phệ cùng một lúc nhiều năng lượng như vậy bên trong cơ thể của Sở Tích Nguyệt cũng tạo nên một chút hỗn loạn.

Đi đến toàn thành gần đó, không có gì quá khó khăn để vào thành, trời cũng đã tối, các Trà Lâu hay Khách Sạn đều đã đóng cửa gần hết, may mắn cho Sở Tích Nguyệt là tòa Thanh Vân Khách sạn luôn mở của cả ngày lẫn đêm, nên nàng mới có chỗ nghỉ chân.

Sở Tích Nguyệt cả người dính đầy máu tanh đi vào bên trong Thanh Vân Khách Sạn, mọi người đều nhìn chằm chằm đến nàng, trên người nàng thật sự tỏa ra một mùi máu quá tanh nồng không thể che dấu, làm cho người khác không nhịn mà nhìn thấy.

“Tiểu Nhị cho ta một căn phòng tốt nhất”

Sở Tích Nguyệt đem mấy thỏi bạc ném lên trên bàn, Tiểu Nhị nhìn thấy vậy cũng liền thay đổi thái độ dẫn theo Sở Tích Nguyệt lên tòa lâu cao nhất đi vào căn phòng sang trọng nhất.

“Không được để người nào làm phiền ta hiểu chưa” Sở Tích Nguyệt ném một thỏi bạc cho Tiểu Nhị, sau đó dặn dò không để ai làm phiền nàng, sau đó đi vào bên trong phòng.

Đi vào bên trong, Sở Tích Nguyệt liền cởi ra y phục, đi thẳng vào bồn tắm, tắm rửa sạch sẽ vết máu dính trên người, nàng gϊếŧ hơn ngàn người máu dính trên người thật sự quá nhiều khó mà cọ rửa sạch sẽ trong một thời gian ngắn.

Trong thời gian tắm rửa, Sở Tích Nguyệt cũng không ngồi im, nàng cũng cố lại cổ năng lượng hỗn loạn trong cơ thể, bắt đầu vận chuyển Bất Diệt Thiên Công chuyển hóa toàn bộ số năng lượng này thành Tiên Ma Lực.

Tu vi của nàng lúc này cũng đã gần tiếp cận đến Bất Hủ Tiên Ma Tôn, chỉ cần nàng cố gắng tu luyện một thời gian ngắn nữa liền đột phá, hoặc có thể thôn phệ lượng lớn Tiên Tôn đều được.

Sau mấy giờ điều chỉnh năng lượng trong cơ thể, Tiên Ma Lực trong người cũng đã hồi phục được chín phần, Sở Tích Nguyệt xem như thoải mái, bây giờ nàng cũng không quá lo lắng như đêm hôm qua sợ người khác tập kích mà không đủ sức hoàng thủ.

Trời cũng đã sáng, Sở Tích Nguyệt cũng không ở lại trên lầu quá lâu, nàng liền bước xuống dưới ăn sáng, uống một chút rượu ngon, từ khi ở cùng Thanh Xà không biết từ khi nào Sở Tích Nguyệt lại thích uống rượu như vậy, có lẽ là do ngày nào Thanh Xà cũng bắt nàng uống rượu cùng.

Bước xuống dưới, chọn một cái bàn trống trãi, phải nói Thanh Vân Khách Sạn sáng sớm rất là đông người, loại người nào cũng có, Tu Luyện Giả, Người Bình Thường đều tập trung tại chỗ này, không biết hôm nay có chuyện gì xảy ra mọi người đều lao nhao bàn tán.

“Các ngươi biết gì chưa, ta nghe nói đêm qua nghe nói có một Nữ Nhân kinh tài tuyệt diễm hoành không xuất thế”.

“Chuyện đêm qua sao, ta cũng nghe người khác đồn đại lại rằng có một người chém một kiếm để lại vạn trượng kiếm khí ở Thiên Mộc Lâm”.

“Đúng vậy, ngày hôm qua ta liền ở trong thành nhìn thấy một vệt kiếm quang soi sáng cả bầu trời, không biết vị cường giả nào gây ra”.

“Ta nghe nói người này là một Hồng Y Nữ Tử, trên tay cầm một cây dù, một người một kiếm chém sạch hơn ngàn đệ tử Kiếm Tông”.
“Hừ, hồ ngôn loạn ngữ, các ngươi nghỉ đệ tử Kiếm Tông là ai, có thể dễ dàng bị người khác gϊếŧ chết như vậy sao” Một vị Chân Tiên Cảnh ngồi trong đám người hừ lạnh nói, hắn là kẻ tu luyện lâu đời, uy danh của Kiếm Tông thế nào hắn rất rõ, làm sao có thể một người một kiếm gϊếŧ hơn ngàn đệ tử Kiếm Tông chứ.

Lúc này từ bên ngoài một vị tu luyện giả mồ hôi nhể nhải, hình như có việc gì đó rất gấp gáp, chạy hồng hộc vào bên trong Thanh Vân Khách Sạn.

“Các vị nghe tin gì chưa? Hôm nay ta ở ngoài thành nghe nói, toàn bộ Kiếm Tông truy nã một người”.

“Người này dung mạo tuyệt trần, một đầu tóc đỏ như máu, trên tay cầm một cái Huyết Ô, đêm qua người này một mình gϊếŧ chết ba vị Trưởng Lão của Kiếm Tông, gϊếŧ hơn ngàn đệ tử, trong đó còn có Thất Kiếm uy danh lừng lẫy của Kiếm Vực chúng ta”.
“Chuyện này là thật sao? Làm sao có thể có người to gan như vậy, lại dám gϊếŧ cả Trưởng Lão của Kiếm Tông”.

Thanh Vân Khách sạn nhao nhao bàn tán, tin tức Sở Tích Nguyệt gϊếŧ chết Trưởng Lão cùng với hơn ngàn đệ tử của Kiếm Tông đã truyền khắp Kiếm Vực, chẳng lẽ đêm qua nàng bỏ sót người nào, chắc chắn là như vậy, nếu không Kiếm Tông cũng sẽ không quá hiểu rõ về tình hình của nàng.

“Lần sau phải chú ý một chút, không nên để tên nào sống sót mới được” Sở Tích Nguyệt tự lẩm bẩm.

Lúc này toàn bộ Thanh Vân Khách sạn đều nhìn chằm chằm lấy nàng, đêm qua Sở Tích Nguyệt đột nhiên xuất hiện, một thân toàn là máu tanh, bọn họ hoài nghi Sở Tích Nguyệt là người gây ra chuyện đêm qua, toàn bộ Tu Sĩ của Thanh Vân Khách Sạn đã chuẩn bị xuất thủ.

“Các vị nhìn chằm chằm ta như vậy làm gì? Ta cũng không phải mà người các vị nghe nói!”

“Tu vi của ta chỉ có Thiên Tiên Cảnh, làm sao có thể gϊếŧ chết được Trưởng Lão của Kiếm Tông chứ!”

Sở Tích Nguyệt nhìn thấy người khác nhìn mình chằm chằm, trên người bọn họ lại lộ ra sát khí đằng đằng, Sở Tích Nguyệt cũng không quá sợ bọn họ, người mạnh nhất trong Thanh Vân Khách Sạn cũng chỉ có Địa Vương Cảnh mà thôi, nhưng nàng cũng không muốn gây thêm phiền phức, nên không chủ động ra tay.

“Hừ, chúng ta làm sao biết được ngươi ẩn nấp tu vi, tất cả huynh đệ cùng lên bắt lấy Nữ Nhân này” Một người có tu vi Chân Tiên Cảnh hô hoán mọi người xuất thủ.

Nhưng điều làm cho hắn không hiểu được là không một ai ra tay, bọn họ cũng đâu phải kẻ ngu, nếu Nữ Nhân trước mặt này là người tối qua gϊếŧ hơn ngàn đệ tử của Kiếm Tông, thì bọn họ lao lên có tác dụng gì, không đủ cho người ta gϊếŧ.
“Ồ, không ai giúp ngươi sao?” Sở Tích Nguyệt điềm đạm uống một ngụm rượu nhìn chằm chằm thanh niên vừa rồi hô hoán mọi người ra tay bắt nàng.

“Ta thật sự không muốn gây phiền phức, nhưng mà đã có người muốn chết, ta cũng sẽ chiều theo ý hắn”.

Sở Tích Nguyệt khuôn mặt vẫn không thay đổi một chút, bàn tay ngọc ngà nhấc lên, hai ngón tay phất nhẹ, một luồng kiếm khí chém tới thanh niên vừa rồi, một kiếm nhẹ nhàng vừa ra thanh niên đầu lìa khỏi cổ chết ngay tại chỗ.

Toàn bộ khách nhân trong khách sạn nhìn thấy cảnh này đều rợn cả người, Nữ Nhân này thật quá điên rồi, người ta ngay cả xuất thủ còn chưa kịp xuất thủ, nàng đã nhẹ nhàng gϊếŧ chết, phải biết người kia tu vi cũng không kém, Chân Tiên Cảnh cũng xem như là cường giả của Kiếm Vực, nhưng nàng không tốn một chút sức lực liền gϊếŧ rồi.
Sở Tích Nguyệt vẫn ung dung ngồi đó mà uống rượu, dường như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, thi thể của người kia vẫn chưa lạnh đã hóa thành một bộ xương trắng sau đó tan biến vào hư vô.

“Con người ta là người phân biệt đúng sai, kẻ nào phạm ta kết cục sẽ giống như người vừa rồi, các ngươi còn kẻ nào muốn lên cùng ta chơi đùa một chút sao?” Sở Tích Nguyệt khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, hai mắt chớp động, nhìn toàn bộ khách nhân bên trong Thanh Vân Khách Sạn.

Tất cả khách nhân trong khách sạn đều sợ hết cả hồn, làm gì có ai dám chọc vào nàng, nàng mà tức giận lên đồ sát hết người bên trong Thanh Vân Khách Sạn thì lúc đó lại cảm thấy xui xẻo.

Sở Tích Nguyệt cũng không tin được là tin đồn có thể truyền nhanh đến như vậy, từ đêm qua đến bây giờ chỉ mới mấy giờ chứ, vậy mà khắp Kiếm Vực đã lan truyền sự tích của nàng một mình một kiếm gϊếŧ sạch đệ tử Kiếm Tông, bây giờ lại có người nhận ra nàng, sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều phiền phức tìm đến.
Sở Tích Nguyệt mang theo Hồng Huyền Táng rời khỏi Thanh Vân Khách Sạn, nàng không muốn lưu lại nơi này quá lâu, mặt mũi của nàng đã bị người khác nhìn thấy, tiếp theo chắc chắn sẽ có vô vàng tu sĩ đuổi gϊếŧ nàng.


108: Sở Tích Nguyệt – Truy Nã


Mấy ngày sau khi Sở Tích Nguyệt rời khỏi Thanh Vân Khách Sạn, tin đồn về việc nàng giết Trưởng Lão của Kiếm Tông đã lan rộng khắp nơi, thêm với việc mấy ngày trước Sở Tích Nguyệt giết người ở Thanh Vân Khách Sạn nên bây giờ lệnh truy nã của nàng đã có khắp mọi nơi trên toàn bộ Kiếm Vực.

Khuôn mặt và mái tóc đỏ rực như máu của Sở Tích Nguyệt quá khoa trương, nếu không cải trang chắc chắn sẽ dễ dàng bị người khác phát hiện ra, cường giả Kiếm Vực đang truy lùng nàng một cách gắt gao, hiện tại nàng không còn có một chỗ nghỉ chân, đành phải nghỉ chân tạm tại Thiên Mộc Lâm.

“Tình hình hiện tại thật phiền phức, cả Kiếm Vực đều đang truy nã ta, không biết tiếp theo nên làm gì đây” Sở Tích Nguyệt có chút rối bời, ngồi trên thân cây to lớn suy nghỉ kế hoạch tiếp theo.

Kiếm Tông.

Bên trong đại điện, hiện tại chỉ còn Thất Trưởng Lão, Bát Trưởng Lão cùng với Bạch Vân Kiếm Tôn ngồi với nhau, mấy vị Trưởng Lão đã chết hiện tại Kiếm Tông chỉ còn có ba vị Tiên Tôn, tình cảnh hiện giờ thật sự không ổn, lần này chỉ truy bắt một người không rõ lai lịch liền chết mất mấy vị Trưởng Lão.

“Hai vị, hiện tại tình hình của Kiếm Tông chúng ta cũng không quá tốt, người kia có thể giết được Đại Trưởng Lão tu vi chắc chắn không kém gì ta”.

“Tông Chủ, không cần quá lo lắng, chúng ta đã đưa ra lệnh truy nã khắp toàn bộ Kiếm Vực” Thất Trưởng Lão nói chuyện.

“Đúng vậy Tông Chủ không cần quá lo lắng, ta đã truyền tin đến Đạo Vực, chẳng mấy chốc Thiên Ảnh Tổ Chức sẽ tìm được người kia mà thôi” Bát Trưởng Lão tiếp lời.

“Lần này mời đến Thiên Ảnh Tổ Chức chúng ta tốn kém cũng không ít, nếu như không diệt trừ được người này, Kiếm Tông chúng ta sẽ thiệt hại rất nặng nề”.

“Tông Chủ ngài cũng thật sự quá lo xa, Thiên Ảnh Tổ Chức tất cả đều là Thiên Tôn Cảnh, lần này còn phái ra Ảnh Sát người này tu vi đã đạt đến Bất Hủ Tiên Tôn, bắt người kia không quá khó khăn” Thất Trưởng Lão khẳng định.


“Ta cũng mong là như vậy”.

Bên ngoài Kiếm Vực khắp nơi cường giả đã bắt đầu tìm kiếm Sở Tích Nguyệt, số lượng cường giả Tiên Vương cùng Tiên Tôn xuất hiện lần này rất nhiều Sở Tích Nguyệt khó mà đối phó.

Sở Tích Nguyệt đang ngồi nghỉ ngơi trên táng cây lớn, lúc này bổng nhiên cảm nhận được mười mấy luồng khí tức cực kì mạnh mẽ tiến tới.

“Tình báo quả là không sai, Nữ Nhân kia đang trốn tại nơi này, các huynh đệ phải thật cẩn thận” Một vị Địa Tôn Cảnh nhắc nhở.

Sở Tích Nguyệt nhìn thấy nhiều người như vậy truy bắt nàng, nàng có một chút lo lắng, lần này đến đông như vậy, những người này toàn bộ là Tiên Vương còn có mấy người Tiên Tôn.

“Chết tiệt 14 Thiên Vương Cảnh, 2 Địa Tôn Cảnh, từ lúc nào Kiếm Vực có nhiều cường giả đến như vậy” Sở Tích Nguyệt tự thân lẩm bẩm, nàng cũng không thể tin được lần này vây bắt nàng lại nhiều cường giả đến như vậy.

Lúc này bên dưới, một người cảm nhận được xung quanh có động tĩnh, người này nhãn thuật rất cao minh, chuyên dùng để đi truy bắt người khác, tuy sức chiến đấu không cao, nhưng quá trình thăm dò vô cùng thuận lợi.

“Ở trên kia có người, các huynh đệ mau tấn công!”.

Mấy người còn lại nghe đến phát hiện tung tích người bọn họ đang truy tìm, không một chút do dự, kiếm trên tay đã ra khỏi vỏ, mười mấy người kiếm khí dày đặc tấn công lên cành cây mà Sở Tích Nguyệt đang ẩn núp.

“Chết tiệt” Sở Tích Nguyệt xém nữa trúng đòn chửi thầm một tiếng.


“Ta rốt cuộc gây thù chuốc oán gì với các ngươi, tại sao phải truy bắt ta như vậy?”
“Hừ, ngươi giữa thanh thiên bạch nhật giết người như nghóe, lại đi tập kích giết hơn ngàn đệ tử của Kiếm Tông, bây giờ lại tỏ ra vẻ mình vô tội”
“Đó cũng là việc của ta với Kiếm Tông, liên quan gì đến các ngươi!”.

“Hừ, đừng nhiều lời với nàng, cùng nhau động thủ”.

Mười bốn tên Thiên Vương Cảnh vây công không cho nàng chạy thoát, hai tên Địa Tôn Cảnh liên tục công kích Sở Tích Nguyệt tuy rằng bọn họ không quá mạnh, nhưng cũng có một chút dồn ép được Sở Tích Nguyệt.

“Phong Lôi Trảm”.

“Thủy Bích Trảm”.

Một đạo kiếm khí mang theo phong kiếm khí cùng lôi kiếm khí xé rách hư không mà chém tới, một bên khác một đạo thủy kiếm khí cũng đồng loạt xuất kích, tấn công vào hai phía Sở Tích Nguyệt.

Lúc này Sở Tích Nguyệt muốn né tránh hai đạo kiếm khí chém tới, nhưng mà không hiểu chuyện gì xảy ra, nàng không thể di chuyển, như có thứ gì đó đang giam giữ nàng.

“Hừ, muốn chạy, trúng Thập Tứ Khốn Thiên Trận của bọn ta còn muốn chạy!”
Sở Tích Nguyệt bị Thập Tứ Khốn Thiên Trận giam giữ, tất cả khắp mọi nơi đều bị một bức tường vô hình chặn lại, không cho nàng di chuyển, lúc nay hai đạo kiếm khí cũng chém tới, nàng không thể né tranh bị trúng hai nhát kiếm khí này, thương thế rất nặng nề nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

“Chết tiệt, nếu Kiếm Vực đã muốn dồn ta vào chỗ chết, từ hôm nay ta liền giết sạch Kiếm Vực” Sở Tích Nguyệt hai mắt đỏ ngầu, Tử Cực Huyết Ma Đồng hiện lên, Tu La Lĩnh Vực bành trướng, toàn bộ không khí xung quanh rơi vào tĩnh mịch, bầu trời bổng dưng tối sầm lại, mây đen cuồng cuộn, cuồng phong gào thét, sấm chớp oanh động khắp bầu trời.

Gió đã nổi lên, trời đã bắt đầu mưa, Sở Tích Nguyệt cũng bắt đầu lấy ra Hồng Huyền Táng, nhẹ nhàng vung tay lên, xung quanh nước mưa vô tình hóa thành kiếm khí dày đặc, mỗi một đạo kiếm khí đều chứa vô tận sát khí, như đang muốn oanh tạc bầu trời, xé rách hư không.

“Mông Lung Kiếm Quyết: Mông Lung Thủy Lưu Trảm” Thủy Lưu Trảm là một chiêu thức lấy thủy kiếm khí làm chủ đạo, nơi nào có nhiều nước uy lực của nó càng cao, bầu trời lại đang đổ mưa lớn, như đang giúp Sở Tích Nguyệt tránh khỏi trận truy bắt ngày hôm nay.

Mông Lung Thủy Lưu Trảm vừa chém ra hơn trăm đạo thủy kiếm khí cực kì dày đặc, tấn công thẳng vào mười bốn tên Tiên Vương Cảnh đang bày ra trận pháp, tuy không thể gi3t chết bọn họ, nhưng phá giải được trận pháp mọi chuyện còn lại rất sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

“Trảm Ngã Minh Đạo Kiếm: Hồng Ô Huyết Vũ”
Bên Trong Hồng Huyền Táng phân thân thành trăm đạo kiếm khí giống nhau như đúng, Hồng Ô Huyết Vũ hóa thành một cơn mưa kiếm khí mà oanh tạc không nhanh không chậm chém giết mười bốn tên Thiên Vương Cảnh một cách nhẹ nhàng.

Bất Diệt Thiên Công vận chuyển tử khí âm u bốc lên, mỗi bước đi của nàng đều mang theo cái chết đi đến mọi nơi, trong một cái chớp mắt mười bốn cổ thi thể liền hóa thành xương trắng bị nước mưa hòa tan vào bên trong mặt đất.

“Bọn chúng chết rồi, bây giờ đến lượt các ngươi rồi” Sở Tích Nguyệt cầm theo Hồng Huyền Táng ánh mắt chứa đầy sát khí từ từ đi đến gần hai người.

Nhìn thấy Sở Tích Nguyệt nhẹ nhõm giải quyết mười bốn tên Thiên Vương Cảnh, hai tên Địa Tôn Cảnh liền biết nếu như không chạy trốn, bọn họ kết cục chắn chắn sẽ giống như mấy người vừa rồi.

“Chạy, mau chạy”.

“Hừ, bây giờ biết sợ rồi, biết chạy trốn rồi, nhưng mà ta đã cho phép các ngươi đi sao” Với một tốc độ cực kì nhanh chóng, Sở Tích Nguyệt đã xuất hiện trước mặt một tên.

“Đại nhân tha mạng, tha mạng” Hắn sợ sệt run run cả người, khắp người dính đầy nước mưa, ở dưới đáy quần hắn hình như có thứ gì chảy ra.

“Khôngggg”.


Sở Tích Nguyệt cũng không thèm để ý đến hắn la hét, cầu xin, nàng liền thôn phệ sạch sẽ không còn thừa lại chút gì, Sở Tích Nguyệt tăng tốc đuổi theo tên còn lại.

“Thật đáng sợ, thật đáng sợ, may mắn ta chạy nhanh thoát khỏi nàng truy bắt” Hắn tốc độ nhanh hơn tên kia rất nhiều, phi hành một cách rất nhanh chóng đã chạy ra xa cách chỗ vừa rồi mấy ngàn dặm, hắn nghỉ rằng Sở Tích Nguyệt khó mà đuổi theo kịp.

Nhưng mà lúc hắn đang suy nghỉ là đã chạy thoát thì một giọng nói nhẹ nhàng mà mang theo sát khí đằng đằng truyền đến bên tai của hắn.

“Chạy thật nhanh!”
Sở Tích Nguyệt tốc độ cực kì nhanh chóng đã đuổi kịp, nhưng nàng cũng không vội vàng ra tay, nàng muốn trêu đùa tên này một chút, nàng muốn mang cho hắn một chút hi vọng, sau đó hoàn toàn dập tắc như cách mà bọn chúng ỷ đông hiếp yếu vậy công nàng.

“Ngươi, ngươi”.

“Ta làm sao? Tại sao không tiếp tục chạy?”.

“Đại nhân tha mạng, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân sai rồi” Hắn khuôn mặt sợ hãi, liên tục dập đầu xuống dưới cầu xin tha thứ, lần đầu tiên trong cuộc đời hắn lại cảm thấy sợ hãi đến như vậy, Nữ Nhân này là ma quỷ không phải người.

“Haha, tha cho ngươi, ngươi có giá trị để ta giữ lại sao?”
Người kia chưa kịp lên tiếng, Sở Tích Nguyệt tay đã chụp lên đầu hắn, chỉ trong chớp mắt người kia đã hóa thành xương trắng bị nước mưa hòa tan vào trong lòng đất.

Sở Tích Nguyệt nhẹ nhỏm giải quyết xong toàn bộ những người tập kích nàng, nhưng nàng bị thương cũng không nhẹ, tuy rằng đã thôn phệ mười mấy cái thi thể nhưng mà vết thương trên người vẫn không khá hơn bao nhiêu, tiếp theo đây Sở Tích Nguyệt phải tận lực ẩn núp, tận lực chạy trốn.

Lúc này bên ngoài Thiên Ảnh Tổ Chức đã xuất hiện ở Kiếm Vực, bọn chúng đang khắp nơi truy lùng Sở Tích Nguyệt, Thiên Ảnh Tổ Chức lần này phái ra Ảnh Sát sát thủ Vương Bài của tổ chức bọn họ, là một trong những cường giả trẻ tuổi bậc nhất của Đạo Vực, nhiệm vụ lần này đối với Ảnh Sát không quá khó khăn, đối phương chỉ là một Thiên Tôn Cảnh hắn sẽ dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ..


Chương trước Chương sau